Sách đã đang và sẽ đọc

Tên sách Tác giả Tóm tắt nội dung
Quần đảo ngục tù Alexandre Soljenitsyne Đây là cuốn sách nói về cách đối xử tù nhân thời Stalin ở Liên Xô
Bảo biển Chu Văn Cuốn sách kể lại cách đối xử của cộng sản miền bắc với tôn giáo sau 4.1975
Những Lời Trăng Trối Trần Đức Thảo Những sự thật chưa kịp nói của triết gia Trần Đức Thảo trước lâm chung

KYTB: Lò đạo tạo Cán bộ Sách động của Quốc tế Cộng sản (Tập 1)

 Vy Thanh Nội dung của Tập 1 chú trọng 3 đề tài theo thứ tự: (1) Trường đào tạo cán bộ sách động cộng sản, (2) Chương trình đào tạo cán bộ sách động cộng sản, và (3) Những học viên cộng sản Việt Nam đầu tiên đã sang Liên sô học làm cách mạng.
Tự do và Tư bản Milton Friedman (1912-2006) Cuốn sách Tự do và tư bản của Milton Friedman, xuất bản lần đầu năm 1962, ủng hộ vai trò của chính phủ trong nền kinh tế thị trường tự do như một cách để tạo nên tự do chính trị và tự do xã hội.
Alain nói về hạnh phúc Émile Chartier Quyển sách tập hợp những điều thường nhật xảy ra trong mỗi chúng ta, Alain viết về thái độ của mỗi người đối với hạnh phúc và bất hạnh, ông phân tích tại sao người ta không biết hạnh phúc với hạnh phúc của mình và đã tự làm cho sự bất hạnh nhân lên nhiều lần. Giải thích về hạnh phúc, Alain bắt nguồn bằng những câu chuyện gần gũi trong cuộc sống như những chứng phiền muộn, suy nhược thần kinh, tai nạn, thảm kịch, v.v., đến các nụ cười, tính cách, hành động, v.v., hay những cảm xúc trong gia đình, đôi lứa, bạn bè, v.v. Tất cả những điều trên đã được Alain đưa vào quyển sách , ông đã đề cập đến thái độ và cách giải quyết của chúng ta.

Xem danh sách đầy đủ

Hình thành “Hai thế hệ”

Sáng dậy đọc vài comments các post của mình trên facebook, trong đó có của ba, mình suy nghĩ vẩn vơ về cuộc đời. Quả nghĩ nên viết ra thì ba mới hiểu. Rồi đến giờ phải đi làm. Ngồi trên xe bus để đến cơ quan mà trong đầu lúc nào cũng muốn thốt lên một điều gì đó khó nói nên lời. Thôi thì vừa viết vừa học và vừa làm, có khi đó là kết quả của một công trình đáng để lưu lại. Ban đầu thoạt nghĩ “Tâm sự cha con”. Nghe có vẻ sến sẩm quá. Thôi, đặt cái tên cho nó kêu một chút. Thế là…

Yếu tố giới hạn

Bài sưu tầm

“Để thùng chứa được nhiều nước hơn, phải tăng chiều dài của thanh gỗ ngắn nhất, chứ không phải của những thanh dài hơn.” Đây là một câu chốt trong một bài viết khá hay nói về chủ đề điểm giới hạn của cá nhân và tổ chức. Xin chia sẻ với mọi người.

12508994_1655498574718485_8639742627949429413_nCó lần ngồi nhậu với anh bạn Vũ Nguyên Thành, tôi đã hợm hĩnh hỏi: “Em thấy mình cũng giỏi mà sao không thành công bằng người?”. Tôi nghĩ đây cũng là câu hỏi thường trực của nhiều bạn.

Tưởng ông bạn sẽ an ủi động viên là cứ kiên nhẫn, từ từ rồi khoai sẽ nhừ, hoặc cùng lắm là giải thích bằng số mệnh, nào ngờ hắn phang ngay: “Có giỏi gấp mười mà không biết hạn chế các Limiting Factor thì mãi vẫn thế thôi. Mức độ thành công của người lãnh đạo không phụ thuộc vào độ giỏi – giỏi là đương nhiên, là điều kiện cần – mà phụ thuộc vào các yếu tố giới hạn của anh ta”.

Tiến sĩ Vũ Nguyên Thành là chuyên gia về công nghệ sinh học. Hồi sinh viên bọn tôi thường thức thâu đêm trong ký túc xá Nhà Chính trên đồi Lê Nin, hút thuốc vặt, uống rượu, và bàn luận về Thuyết tiến hóa. Theo anh bạn, hình ảnh kỳ lạ nhất của thế giới sinh vật có lẽ là bức ảnh qua kính hiển vi điện tử của một chú virus đang tung ra chiếc vòi dài với chiều ngang chỉ mảnh cỡ vài phân tử, đầu vòi có móc nhọn, móc qua màng tế bào để xâm nhiễm vào cơ thể một con vi khuẩn, trông hệt như chiến thuyền Viking tung móc câu để đội cướp biển nhảy sang cướp các thương thuyền. Có điều ở đây không hiểu virus đã bắt chước đội Viking hay ngược lại.

Anh Thành giải thích về Limiting Factor của một hệ sinh vật. Để dễ hiểu lấy tạm hình ảnh một cây non đang lớn. Cây chỉ có thể phát triển và trưởng thành tốt nếu có đầy đủ các yếu tố cần thiết, là đất, phân bón, nước… để cung cấp dưỡng chất, là ánh sáng và khí trời để quang hợp. Nếu chỉ một trong các yếu tố đó bị hạn chế ắt cây sẽ không lớn được, còi cọc, thậm chí có thể chết. Ví dụ nếu thiếu nước thì dù có tăng cường các yếu tố khác như cho thật nhiều ánh sáng, hay bón nhiều phân… cây vẫn chỉ lớn được đến một giới hạn được xác lập bởi chính yếu tố thiếu nước.

Tổng quát hơn, năng lực của một hệ thống không bao giờ vượt qua và luôn bị khống chế chính bởi yếu tố giới hạn của hệ thống đó, cho dù các yếu tố khác trong hệ thống không bị giới hạn.

Lấy thêm một ví dụ. Bạn có chai La Vie đựng được 1 lít. Nếu chiếc chai bị một lỗ dò ngang thân (chính là yếu tố giới hạn cho khả năng trữ nước của chai), nước sẽ chảy ra và khả năng chứa nước của chai chỉ còn lại ngang mức xấp xỉ với vị trí lỗ dò trên thân. Chai có thể chứa được không tới nửa lít.

Nói vậy để hiểu rằng mỗi người chúng ta, cho dù năng lực có tốt đến đâu nhưng vẫn sẽ bị những yếu tố giới hạn khống chế, và làm phung phí đi tài năng, như nước bị trào đi vậy. Điều này giải thích tại sao nhiều người hồi đi học rất thông minh, thi cử giỏi giang không kém ai, nhưng ra đời không thành công như bạn bè cùng trang lứa. Giải thích theo Limiting Factor thì có thể anh ta giỏi về năng lực nghề nghiệp, nhưng lại bị những yếu tố giới hạn, như tính cách chẳng hạn, mà các bạn anh ta – những người đang thành công hơn không vướng phải.

Đối với nhân sự, mỗi người đều có thể có hàng tá những tính cách mang tính Limiting Factors giới hạn sự thành công của mình: tính vô trách nhiệm, tính luộm thuộm, vô kỷ luật, thiếu kế hoạch, hay sai hẹn, ngại giao tiếp, thích nhậu nhẹt, hay bông lơn, thiếu hài hước, tính sợ Tây, hấp tấp vội vàng, quá chân thật, ngây thơ, quá ít nói hay kiệm lời, tính nói quá nhiều, thích chém gió, tính suồng sã, tính dặt dẹo, thiếu khả năng diễn đạt, tính lắng nghe kém, tính hiếu thắng, tính sợ đám đông, lười nhác, ngủ muộn, tính hay chỉ trích, trù dập, tính bài bạc, tính tham lam, ganh ghét, tính ngại giao hệ giao tiếp, tính lăng nhăng…

Một bạn lập trình giỏi nhưng luộm thuộm và thiếu kỷ luật rất khó thăng tiến. Một bạn bán hàng đầy kỹ năng nhưng luôn sai hẹn hẳn không thể thành công. Và một người uyên bác, tầm nhìn rộng nhưng thiếu kỹ năng diễn thuyết hoặc lười quan hệ chắc chắn không thể trở thành một lãnh đạo tốt.

Đối với nhân viên, việc phát huy các sở trường của mình sẽ là quan trọng hơn vì yếu tố giới hạn của các nhân viên sẽ được bổ khuyết bởi đồng nghiệp và hạn chế tối đa thông qua kỹ năng làm việc nhóm. Nhưng đối với lãnh đạo, thường là những kẻ cô đơn, việc hạn chế tiến tới loại bỏ các yếu tố giới hạn lại chính là chìa khóa cho các bước thành công tiếp theo.

Đối với một tổ chức, người lãnh đạo chính là yếu tố giới hạn của tổ chức đó. Một công ty sẽ chỉ phát triển được đến ngưỡng bị hạn chế bởi tầm của CEO. Khi đó, công ty chỉ có thể phát triển lên một tầm khác khi thay CEO mới, hoặc CEO cũ phải tự hạn chế hoặc loại bỏ được các yếu tố giới hạn đang cản trở bản thân và qua đó, cản trở cả tổ chức.

Không phải ai cũng có thể nhìn ra yếu tố giới hạn của mình, nhưng dù sao nhìn ra được còn là dễ. Để hạn chế hoặc loại bỏ hẳn nó mới là điều khó khăn, đòi hỏi một nghị lực phi thường mà ít người làm được. Những người đó thường dễ có thành công lớn.

Tôi có ông em xin được giấu tên, là luật sư giỏi, uyên bác đông tây kim cổ, hành xử chuẩn mực trước sau nhưng đường hoạn lộ thì rất gian nan vất vả. Tán gẫu với nhau hắn vẫn khoe bộ răng xấu kinh hoàng của hắn là quý tướng. Tôi cười bảo răng chính là limiting factor của chú, sửa đi. Hắn nghe lời, bỏ ra 30 triệu làm lại quả răng. Quả nhiên sau trúng cử đại biểu, lên ầm ầm như diều gặp gió. Cũng may là sửa răng dễ hơn nhiều so với sửa tính cách.

Còn yếu tố giới hạn của bạn là gì?

(Bài viết của anh Hoang To – Tinh Vân Group)

Sự khác biệt cơ bản giữa Capitalism and Communism

Adam Smith vs Karl Marx (Tư Bản vs Cộng Sản)

Tư bản = tôi làm 1 tôi ăn 1, bạn ko làm bạn chết.
Cộng Sản = tôi làm 1, tôi phải chia 1 nửa cho bạn, bạn không làm bạn vẫn sống nhờ ăn bám tôi.
Mời các bạn xem clip để hiểu sự khác biệt giữa Tư Bản và Cộng Sản là gì.

 

Dạy con làm giàu hay thành người tử tế

Hôm qua, một người bạn gởi cho video trên youtube với tiêu đề Để giàu có. Câu chuyện quay quanh việc ông bố làm lụng vất vả và đứa con thì cứ nghĩ rằng ông bố mình nghèo. Thực ra, ông bố làm những việc mà sau này thành đạt, người con trai mới hiểu ra hết những việc mà trước kia bố làm. Chuyện mang nhiều tính nhân văn hơn là bí quyết dạy con làm giàu. Nó không hẳn giống với chuyện các ông bố bà mẹ người Israel dạy con trẻ biết quý tiền bạc ngay từ nhỏ.

Mình nhớ một mẫu chuyện về làm giàu, ước mơ làm giàu của một anh chàng lập trình viên Ấn Độ. Cái kết của nó thế nào, bạn xem thêm ở đây: Kỹ sư phần mềm Ấn Độ.

Tony ăn kem

Hôm qua, cả nhà đi siêu thị Tecco, cái to nhất (not bad) ở Cambridge. Thằng con đòi ăn kem nên mẹ mua cho một hộp bốn cây kem. Sáng chủ nhật sau khi ăn sáng xong, anh ấy đòi ăn kem. Như bao đứa trẻ khác, ảnh liếm liếm từ từ cây kem chứ không ăn nhanh như người lớn hehehe. Kết quả là gần cuối như thế này đây.

2016-01-03 09.31.17 2016-01-03 09.32.54 2016-01-03 09.36.57 2016-01-03 09.37.11

Xem ai già hơn nào?

2016-01-03 09.39.30

Trường chuyên lớp chọn ở ta

Cái nhìn của người từng trải, trong cuộc rất nên quan tâm.

Dạo gần đây, TS. Giáp Văn Dương làm dậy sóng chủ đề tưởng chừng cũ những vẫn còn hot ở xã hội Việt Nam. Bài viết của anh Dương cho rằng nên dẹp các trường chuyên lớp chọn ở ta.

Và bên dưới là một bài viết của GS Nguyễn Trường Thanh.

Trường chuyên ở VN: Cá nhân tôi được nếm mùi vị của khóa chuyên Toán ở VN được 4 tháng tuyển chon đội tuyển toàn quốc và trung học Mỹ cũng được 1 năm. Điều cảm nhận ban đầu khi vào học trung học Mỹ là sao bon Mỹ trình độ toán của nó tệ nhĩ! Lớp toán cao nhất của nó chỉ bang trình trình độ toán lớp 10 của VN thời 1980! Thế tạo sao mà Mỹ văn minh và tiên tiến thế? Câu hỏi đến mãi sau này tôi mới hiểu. Khi vào được ĐH tôi quen được gđ một GS Mỹ và được ông ta chở đến nhà chơi cuối tuần. Hai vợ chồng đều là GS nên có cuộc sống cũng khá sung túc. Khi mới quen, sau bửa an trưa ông ta bảo: ‘Cháu ở nhà chơi nhé. Tôi chở con gái tôi đi làm một tí sẽ về.’ Đây quả là một kinh ngạc lớn cho tôi. Họ có nhà cửa khang trang, ba mẹ đều là GS thế mà để cô con gái mới 16 tuổi đi làm bồi bàn ở một nhà hàng bình dân trong phố! Điều chắc chắn là họ không cần tiền mà phải để con mình đi làm như thế. Rồi một ngày tôi có cơ hội hỏi hai vợ chồng thẳng thắn về vấn đề này. Ông ta cười bảo ‘Tôi hiểu tại sao cháu ngạc nhiên. Tôi đã từng sống một thời gian ngắn ở Nhật và Hàn quốc nên hiểu người châu Á sẽ không làm vậy vì sĩ diện. Văn hóa Mỹ chúng tôi cho là dạy dổ con có một kiến thức rộng rải và trải nghiệm toàn vẹn ở nhiều khía cạnh khi còn ở trung học quan trọng hơn là dạy con mình siêu giỏi chỉ một khía cạnh nào. Sau hơn 20 năm dạy học ở trường ĐH, tôi tiếp xúc trung bình gần 500 SV năm thứ nhất hàng năm và có thể nói rằng trung bình một SV (19 tuổi) người Mỹ có kiến thức về xã hội, ứng xử, cũng như đối phó với những khó khăn trong cuộc sống trưởng thành hơn một SV du học từ châu Á.

Thế trường chuyên ở VN có cần thiết cho giáo dục không? Theo tôi thì không. Thế mục đích dài hạn của nó là gì ngoài việc tìm huy chương Olympic? Nó đóng góp thế nào cho phát triển xã hội? Về cá nhân của những ‘gà nòi’ thì cuộc đời họ như thế nào? Bài báo dưới (1) của một người trong cuộc có thể giúp chúng ta có cái nhìn rỏ hơn về trường chuyên cũng như sự khác biệt giữa giáo dục Mỹ và Việt Nam.

(1) http://vnexpress.net/tin-tuc/goc-nhin/su-khac-biet-giua-giao-duc-viet-nam-va-my-2923438.html