Sách đã đang và sẽ đọc

Tên sách Tác giả Tóm tắt nội dung
Quần đảo ngục tù Alexandre Soljenitsyne Đây là cuốn sách nói về cách đối xử tù nhân thời Stalin ở Liên Xô
Bảo biển Chu Văn Cuốn sách kể lại cách đối xử của cộng sản miền bắc với tôn giáo sau 4.1975
Những Lời Trăng Trối Trần Đức Thảo Những sự thật chưa kịp nói của triết gia Trần Đức Thảo trước lâm chung

KYTB: Lò đạo tạo Cán bộ Sách động của Quốc tế Cộng sản (Tập 1)

 Vy Thanh Nội dung của Tập 1 chú trọng 3 đề tài theo thứ tự: (1) Trường đào tạo cán bộ sách động cộng sản, (2) Chương trình đào tạo cán bộ sách động cộng sản, và (3) Những học viên cộng sản Việt Nam đầu tiên đã sang Liên sô học làm cách mạng.
Tự do và Tư bản Milton Friedman (1912-2006) Cuốn sách Tự do và tư bản của Milton Friedman, xuất bản lần đầu năm 1962, ủng hộ vai trò của chính phủ trong nền kinh tế thị trường tự do như một cách để tạo nên tự do chính trị và tự do xã hội.
Alain nói về hạnh phúc Émile Chartier Quyển sách tập hợp những điều thường nhật xảy ra trong mỗi chúng ta, Alain viết về thái độ của mỗi người đối với hạnh phúc và bất hạnh, ông phân tích tại sao người ta không biết hạnh phúc với hạnh phúc của mình và đã tự làm cho sự bất hạnh nhân lên nhiều lần. Giải thích về hạnh phúc, Alain bắt nguồn bằng những câu chuyện gần gũi trong cuộc sống như những chứng phiền muộn, suy nhược thần kinh, tai nạn, thảm kịch, v.v., đến các nụ cười, tính cách, hành động, v.v., hay những cảm xúc trong gia đình, đôi lứa, bạn bè, v.v. Tất cả những điều trên đã được Alain đưa vào quyển sách , ông đã đề cập đến thái độ và cách giải quyết của chúng ta.

Xem danh sách đầy đủ

Dạy con biết thương mẹ

Tình cờ đọc một bài chia sẻ khá hay về cách dạy con trai yêu thương mẹ. Sưu tầm về để đây chia sẻ cho quý bạn đọc. Tôi có chỉnh sửa chút đỉnh lỗi chính tả và văn phạm để dễ đọc hơn.

Hôm qua, tôi giải thích cho một cậu bé lên 10 thế nào là thương mẹ. Tôi bảo cháu, thương mẹ không phải là nói ngọt với mẹ, vâng lời mẹ, nói tuỳ mẹ khi mẹ hỏi con ăn gì. Thương mẹ là biết, mẹ cực kỳ vất vả, mẹ cần được chăm sóc quan tâm. Là nhận ra mẹ rất đau lưng, sinh hai ba đứa con, phải làm việc 12-14 h mỗi ngày, em còn nhỏ nên mẹ ít khi được nghỉ ngơi. Cậu bảo con có thấy mẹ mệt đâu, mẹ lúc nào cũng khoẻ 🙂 giật mình lo, khi con tưởng mẹ khoẻ mẹ giỏi, con sẽ chả cần giúp chả cần lo gì cho mẹ nữa vì mẹ lúc nào cũng ổn. Mẹ dạy con thế thì con chỉ lo mỗi con thôi.

2019-04-17 11.47.29

Tôi thường ngồi xuống trò chuyện với bất cứ cậu bé nào tôi gặp, khi có dịp, tôi thường hỏi về điều gì cho con biết con được yêu? Câu trả lời ngộ nghĩnh bất ngờ của trẻ con làm tôi nhận ra rất nhiều điều. Tôi xin tóm lược vài điều tặng các bà mẹ.

– mẹ có con trai phải nhận ra rất sớm, con trai mình là một người đàn ông đang trưởng thành. Ý thức về tình yêu thương cụ thể với mẹ chính là điều giúp con biết quan tâm, từ việc bé như quan tâm hỏi mẹ ăn gì khi gọi món, rót cho mẹ cốc nước, check cho mẹ xem mẹ có quên gì khi rời quán không, cầm hộ mẹ cục sac pin xem có sạc đầy chưa, 8 tuổi là các con có thể bắt đầu rồi. sợ nhất các bà mẹ con lấy vợ rồi vẫn hàng ngày pha sữa mang lên phòng cho con 😉.
– mẹ cần tâm sự với con trai về những khó khăn vất vả của mình như một người bạn, một đồng minh. Một người hiểu mình nhất, thương mình nhất để nương tựa và bênh vực. Mẹ cởi mở thú nhận sự yếu đuối hay khó khăn cũng giúp con dễ tỏ bày khi lớn lên, cho con trung thực đối diện với vấn đề phức tạp. nhiều gia đình mâu thuẫn trầm trọng mà bố mẹ cố giấu sự bất hoà, tưởng tốt cho con, mà lại gây chấn thương nặng hơn cho con khi biết cả hai nói dối mình. Con lớn lên thiếu tự tin thiếu chân thành lúc nào cũng nói dối về tình cảm của mình, rất khổ.
– mẹ cần dạy con trách nhiệm: trông em, lo công việc nhà là điều quan trọng để độc lập và tự tin. Một đứa trẻ biết giúp mẹ trông em, lo cho em khi ra ngoài là một đứa trẻ ý thức về trách nhiệm, chỉ cần có ý thức lo cho mẹ cho em, là sẽ trở thành đàn ông tử tế khi trưởng thành. Đừng nghĩ con bé nhỏ mà không giải thích không nhờ giúp. Mở hộ cửa xe, xách hộ mẹ cái túi, dẫn em ra ngồi chỗ khác cho mẹ nói chuyện với khách. Từ việc bé tẹo, mà đàn ông cần học để biết tế nhị, biết thương yêu. Mẹ không dạy trách nhiệm là gì, sao mà đàn ông biết được?
– mẹ cần dạy con quan tâm, không phải lúc nào cũng con muốn cái này con thích cái kia. Con muốn gì quan trọng y như mẹ muốn gì, bố cần gì em cần gì. Hỏi ý nhau, bàn bạc tôn trọng sở thích của nhau, đi ăn đi xem phim hay đơn giản chọn chỗ ngồi cũng biết quan tâm đến người khác. Có làm mẹ mới biết quan tâm đến người khác chính là yêu thương. Dạy con quan tâm dạy con thấu hiểu là để con biết yêu khi trưởng thành. Bất cứ một cô gái nào được con yêu sẽ vô cùng hạnh phúc. Kg phải vì con đẹp trai học giỏi nhà giàu, mà vì được Quan tâm Thấu hiểu. mẹ không dạy kỹ, thì con vô tâm hời hợt lơ đãng với tình cảm & nhu cầu người khác. Lớn lên ích kỷ chỉ biết mình.
– mẹ cần cho con nhận ra tình thương yêu mà con được nhận từ mọi người, từ một lời khen chân thành một món ăn ngon hay một món quà nhỏ. Để con biết yêu thương cụ thể là gì. Là cho nhau tự do, là tôn trọng sở thích cá nhân và sự khác biệt, là kg bắt người khác theo ý mình. Tình thương yêu có nghĩa là Làm mọi điều cho người mình yêu được vui được hạnh phúc. Người khắt khe phán xét người khác- họ chỉ yêu chính họ thôi.

Tôi thường nhìn các cậu bé , nhớ ra con tôi khi còn nhỏ. Từ bé tôi luôn nói cho con mẹ rất yếu mắt rất kém rất vất vả, chắc vì thế cháu rất thương mẹ. Tôi cũng cho cháu biết cụ thể thương yêu có nghĩa là gì. Là khi mình ở bên người mình thương yêu , là bố mẹ ông bà hay các em, mình phải biết họ đang cần gì, muốn gì để mình chăm sóc, quan tâm. Mình kg phải là trung tâm vũ trụ, mình là đàn ông lịch thiệp tử tế. Điều này cực kỳ quan trọng. Mẹ chỉ có con lịch thiệp tử tế. Tôi nghĩ thế, nên bất cứ khi con chướng, con kém lịch thiệp tôi đều sửa chữa đến cùng thì thôi.

Các bà mẹ không yêu chồng đừng sợ con giống bố 😉 con chính là do bạn tạo ra…

Surprise, surprise!

Bài viết hat

About Words - Cambridge Dictionaries Online blog

by Kate Woodford

Mark Finney/Moment/Getty

Life is full of surprises, so they say. Sometimes the surprises are welcome and sometimes not, but however we feel about them, they are a fact of life. This week, then, we’re looking at the language that we use to talk about things that we are not expecting, and the way that we react to these things.

Something that happens suddenly, happens quickly, often when you are not expecting it: I don’t remember anything about the accident – it all happened so suddenly. Other ways of saying ‘suddenly’ are the phrases all of a sudden and all at once: He was walking along perfectly happily and then, all of a sudden, he collapsed./All at once, there was a loud crashing sound.

View original post 316 từ nữa

Phụ huynh Mỹ dạy trẻ

Một bài viết của Lê Hoàn.


– Trẻ nhỏ luôn hiếu kỳ và hay thắc mắc về môi trường sống xung quanh.

Trách nhiệm của người lớn là giải thích, hướng dẫn chứ không áp đặt và lờ đi hoặc tránh né khi trẻ vặn hỏi.

– Với ba mẹ Mỹ, khái niệm “con ngoan” không phải là “biết vâng lời” mà chỉ cần trẻ “biết hợp tác”.

Những lúc trẻ ương bướng và bất hợp tác, ba mẹ không phạt con kiểu đe dọa, mắng mỏ, hay quy kết trẻ “hư đốn”, thay vào đó họ sẽ nghiêm nghị sửa chữa, nhằm vào sở thích của trẻ để dẫn dụ như vậy trẻ sẽ hợp tác một cách hoàn toàn tự nguyện và tự nhiên.

– Dạy trẻ cư xử nhân bản, hòa nhập, và có trách nhiệm xã hội

Trẻ em Mỹ luôn phải thích ứng với sinh hoạt trong gia đình và tuân thủ những quy tắc cơ bản bao gồm cả phép lịch sự nơi công cộng, quan hệ xã hội. Chúng luôn được dạy phải nói lời cám ơn khi ai đó đưa món đồ cho mình hoặc tỏ thái độ vui vẻ khi có khách đến nhà…

– Ba mẹ Mỹ luôn hướng dẫn trẻ cách chào đón các bạn mới.

Nguyên tắc chung mà họ luôn truyền đạt cho trẻ đó chính là nếu trẻ không hòa đồng thì sẽ không thể tham gia vào bất cứ trò chơi tập thể nào khác cùng các bạn.

Khác với văn hóa nhiều nơi hay bao bọc và che chở khi trẻ gây ra lỗi lầm, người Mỹ luôn hướng trẻ phải chịu trách nhiệm do chính những lỗi của mình gây ra và tìm cách hóa giải những khó khăn ấy. Họ chỉ khuyến khích và giúp đỡ trong phạm vi mục đích giáo dục.

– Trao “quyền” cho trẻ

Trong khi trẻ em các nước trên thế giới vẫn còn rụt rè khi đi học hoặc giao tiếp xã hội đơn thuần thì trẻ em Mỹ rất mạnh dạn, rất tự tin. Bí quyết để có những đứa trẻ ngoan, biết hợp tác, vâng lời là “trao quyền” cho trẻ và để chúng cảm nhận được những “quyền” này:

Trao cho con niềm tin

Trao cho con sự tôn trọng

Trao cho con quyền bình đẳng

Trao cho con sự đánh giá cao bản thân

Trao cho con sự khích lệ

– Tại Mỹ nơi mà nhân quyền rất được coi trọng, trẻ em càng được quan tâm và chăm sóc đặc biệt.

Không phân biệt sắc tộc màu da, trẻ em Mỹ luôn được Chính phủ và người dân xem là “tài sản” quốc gia; cần phải được yêu thương, gìn giữ và phát huy tối đa các tiềm lực phát triển.

– Dạy trẻ tính tự lập, ý thức khi còn rất nhỏ

Vừa được sinh ra, trẻ đã được cho ngủ riêng, tách biệt với người thân. Ðiều này giúp trẻ tránh phụ thuộc quá nhiều vào người trong gia đình. Khi trẻ lên hai, người lớn dạy trẻ các kỹ năng tự phục vụ bản thân như: lấy đồ ăn, uống nước hoặc sữa, tự vui chơi và tự đứng dậy khi ngã. Ba mẹ và thầy cô luôn kiên trì, vừa hướng dẫn vừa khích lệ để tạo những thói quen tự lập cho trẻ đến khi nào trẻ có thể thực hiện những thói quen đó thành thạo. Họ cho rằng nắm bắt các kỹ năng cơ bản tự phục vụ nhu cầu bản thân sẽ giúp trẻ tăng cường tính độc lập, có ý thức khi trưởng thành.

– Làm gương, tôn trọng và kiên trì giải thích cho trẻ

Không riêng gì ở Mỹ, hầu hết trẻ con trên thế giới hay nhìn những hành động của người lớn mà làm theo. Vì vậy ba mẹ và người lớn ở Mỹ rất chú ý đến cách cư xử chuẩn mực của mình trong giao tiếp. Họ thường xuyên lặp đi lặp lại những điều tốt trước mặt trẻ và hạn chế tối đa những thói quen xấu khi có sự hiện diện của chúng.

– Trẻ em Mỹ rất được người lớn tôn trọng, nhưng trong tính kỷ luật.

Khi trẻ phạm lỗi như nói dối, vô kỷ luật, bỏ ăn hoặc vô lễ, người lớn sẽ phạt trẻ bằng cách cắt giảm đồ chơi, giờ chơi, hoặc những thứ liên quan đến sở thích của trẻ. Ðiều cấm kỵ lớn nhất khi phạt trẻ là quát mắng, đánh đòn hoặc đe dọa. Bởi trẻ con thì vẫn là trẻ con, vẫn còn rất non nớt. Khi trẻ nghĩ mình không được người lớn tôn trọng và chấp nhận, chúng sẽ mang cái tôi rất lớn, có thể dẫn đến thiếu tôn trọng ba mẹ và người lớn tuổi. Do vậy các bậc cha mẹ Mỹ hiểu rằng, họ sẽ có nhiều lần tức tối, nổi giận và mất bình tĩnh với một đứa trẻ bướng bỉnh, nhưng không được mất kiểm soát tới mức dạy con theo kiểu “ăn miếng trả miếng”, phải luôn tỉnh táo và nghiêm khắc với trẻ con đúng lúc.

http://baotreonline.com/phu-huynh-day-tre/

http://baotreonline.com/day-con-cai-ky-2/

Người quyền lực nhất đứng đằng sau tổng thống Mỹ mới đắc cử Donald Trump

Đó là ai, có lẽ nhiều bạn đặt câu hỏi tương tự như tôi. Đọc qua một số bài viết trên mạng như [1-3], tôi phát hiện ra con rể của ông Trump, Jared Kushner, chồng của cô con gái đầu Ivanka Trump (với người vợ đầu tiên).

Jared Kushner with wife Ivanka Trump: he is tipped to be one of the powers behind Donald Trump’s presidency. Photograph: Lucas Jackson/Reuters

Jared Kushner with wife Ivanka Trump: he is tipped to be one of the powers behind Donald Trump’s presidency. Photograph: Lucas Jackson/Reuters. Picture courtesy of the guardian.

Trong bài [1], có một câu khá đắt:

…the rich buy their underachieving children’s way into elite universities with massive, tax-deductible donations.
…người giàu mua con đường đi đi vào những trường đại học đỉnh cao bằng những khoản tiền từ thiện giảm thuế khủng cho những đứa con học kém của họ.

Trong bài [2, 3], câu trả lời phỏng vấn của Ivanka Trump cũng đáng suy ngẫm về truyền thống của đạo Do Thái (Judaism – /ˈdʒuː.deɪ.ɪ.zəm/).

It’s been such a great life decision for me… I really find that with Judaism, it creates an amazing blueprint for family connectivity. From Friday to Saturday we don’t do anything but hang out with one another. We don’t make phone calls.
Đó vừa là một quyết định tuyệt vời cho tôi… Tôi thật sự thấy rằng với đạo Do Thái, nó tạo một kế hoạch làm gì việc gì đó tuyệt vời đến ngạc nhiên để kết nối gia đình. Từ thứ sáu đến thứ bảy, chúng tôi không làm gì cả nhưng gặp gỡ với người khác. Chúng tôi không thực hiện các cuộc gọi điện.

At Harvard, Jared Kushner majored in government. Now the 35-year-old is poised to become the power behind the presidency. What he plans to do, and in what direction he and his father-in-law will lead the country, are far more important than his high school grades.
Tại Harvard, Jared Kushner chuyên về quản trị. Bây giờ đây một người 35 tuổi đang ở tư thế đỉnh đạc/sẵn sàng để trở thành người quyền lực đằng sau chức vụ tổng thống (nhiệm kì tổng thống). Những gì anh ta kế hoạch để thực hiện, và người cha vợ cùng anh ta sẽ dẫn dắt đất nước đi theo hướng nào, là quan trọng hơn nhiều so với những con điểm thời trung học của anh ta.


[2] http://www.cbsnews.com/news/who-is-jared-kushner-ivanka-trumps-husband/

[3] http://www.cbsnews.com/news/who-is-ivanka-trump-married-to-jared-kushner/

[4] https://www.thesun.co.uk/news/2161436/ivanka-trump-first-lady-donald-us-election-2016/

[5] http://www.ibtimes.com/who-jared-kushner-ivanka-trumps-husband-10-facts-about-donalds-son-law-2393826

Hình thành “Hai thế hệ”

Sáng dậy đọc vài comments các post của mình trên facebook, trong đó có của ba, mình suy nghĩ vẩn vơ về cuộc đời. Quả nghĩ nên viết ra thì ba mới hiểu. Rồi đến giờ phải đi làm. Ngồi trên xe bus để đến cơ quan mà trong đầu lúc nào cũng muốn thốt lên một điều gì đó khó nói nên lời. Thôi thì vừa viết vừa học và vừa làm, có khi đó là kết quả của một công trình đáng để lưu lại. Ban đầu thoạt nghĩ “Tâm sự cha con”. Nghe có vẻ sến sẩm quá. Thôi, đặt cái tên cho nó kêu một chút. Thế là…

Yếu tố giới hạn

Bài sưu tầm

“Để thùng chứa được nhiều nước hơn, phải tăng chiều dài của thanh gỗ ngắn nhất, chứ không phải của những thanh dài hơn.” Đây là một câu chốt trong một bài viết khá hay nói về chủ đề điểm giới hạn của cá nhân và tổ chức. Xin chia sẻ với mọi người.

12508994_1655498574718485_8639742627949429413_nCó lần ngồi nhậu với anh bạn Vũ Nguyên Thành, tôi đã hợm hĩnh hỏi: “Em thấy mình cũng giỏi mà sao không thành công bằng người?”. Tôi nghĩ đây cũng là câu hỏi thường trực của nhiều bạn.

Tưởng ông bạn sẽ an ủi động viên là cứ kiên nhẫn, từ từ rồi khoai sẽ nhừ, hoặc cùng lắm là giải thích bằng số mệnh, nào ngờ hắn phang ngay: “Có giỏi gấp mười mà không biết hạn chế các Limiting Factor thì mãi vẫn thế thôi. Mức độ thành công của người lãnh đạo không phụ thuộc vào độ giỏi – giỏi là đương nhiên, là điều kiện cần – mà phụ thuộc vào các yếu tố giới hạn của anh ta”.

Tiến sĩ Vũ Nguyên Thành là chuyên gia về công nghệ sinh học. Hồi sinh viên bọn tôi thường thức thâu đêm trong ký túc xá Nhà Chính trên đồi Lê Nin, hút thuốc vặt, uống rượu, và bàn luận về Thuyết tiến hóa. Theo anh bạn, hình ảnh kỳ lạ nhất của thế giới sinh vật có lẽ là bức ảnh qua kính hiển vi điện tử của một chú virus đang tung ra chiếc vòi dài với chiều ngang chỉ mảnh cỡ vài phân tử, đầu vòi có móc nhọn, móc qua màng tế bào để xâm nhiễm vào cơ thể một con vi khuẩn, trông hệt như chiến thuyền Viking tung móc câu để đội cướp biển nhảy sang cướp các thương thuyền. Có điều ở đây không hiểu virus đã bắt chước đội Viking hay ngược lại.

Anh Thành giải thích về Limiting Factor của một hệ sinh vật. Để dễ hiểu lấy tạm hình ảnh một cây non đang lớn. Cây chỉ có thể phát triển và trưởng thành tốt nếu có đầy đủ các yếu tố cần thiết, là đất, phân bón, nước… để cung cấp dưỡng chất, là ánh sáng và khí trời để quang hợp. Nếu chỉ một trong các yếu tố đó bị hạn chế ắt cây sẽ không lớn được, còi cọc, thậm chí có thể chết. Ví dụ nếu thiếu nước thì dù có tăng cường các yếu tố khác như cho thật nhiều ánh sáng, hay bón nhiều phân… cây vẫn chỉ lớn được đến một giới hạn được xác lập bởi chính yếu tố thiếu nước.

Tổng quát hơn, năng lực của một hệ thống không bao giờ vượt qua và luôn bị khống chế chính bởi yếu tố giới hạn của hệ thống đó, cho dù các yếu tố khác trong hệ thống không bị giới hạn.

Lấy thêm một ví dụ. Bạn có chai La Vie đựng được 1 lít. Nếu chiếc chai bị một lỗ dò ngang thân (chính là yếu tố giới hạn cho khả năng trữ nước của chai), nước sẽ chảy ra và khả năng chứa nước của chai chỉ còn lại ngang mức xấp xỉ với vị trí lỗ dò trên thân. Chai có thể chứa được không tới nửa lít.

Nói vậy để hiểu rằng mỗi người chúng ta, cho dù năng lực có tốt đến đâu nhưng vẫn sẽ bị những yếu tố giới hạn khống chế, và làm phung phí đi tài năng, như nước bị trào đi vậy. Điều này giải thích tại sao nhiều người hồi đi học rất thông minh, thi cử giỏi giang không kém ai, nhưng ra đời không thành công như bạn bè cùng trang lứa. Giải thích theo Limiting Factor thì có thể anh ta giỏi về năng lực nghề nghiệp, nhưng lại bị những yếu tố giới hạn, như tính cách chẳng hạn, mà các bạn anh ta – những người đang thành công hơn không vướng phải.

Đối với nhân sự, mỗi người đều có thể có hàng tá những tính cách mang tính Limiting Factors giới hạn sự thành công của mình: tính vô trách nhiệm, tính luộm thuộm, vô kỷ luật, thiếu kế hoạch, hay sai hẹn, ngại giao tiếp, thích nhậu nhẹt, hay bông lơn, thiếu hài hước, tính sợ Tây, hấp tấp vội vàng, quá chân thật, ngây thơ, quá ít nói hay kiệm lời, tính nói quá nhiều, thích chém gió, tính suồng sã, tính dặt dẹo, thiếu khả năng diễn đạt, tính lắng nghe kém, tính hiếu thắng, tính sợ đám đông, lười nhác, ngủ muộn, tính hay chỉ trích, trù dập, tính bài bạc, tính tham lam, ganh ghét, tính ngại giao hệ giao tiếp, tính lăng nhăng…

Một bạn lập trình giỏi nhưng luộm thuộm và thiếu kỷ luật rất khó thăng tiến. Một bạn bán hàng đầy kỹ năng nhưng luôn sai hẹn hẳn không thể thành công. Và một người uyên bác, tầm nhìn rộng nhưng thiếu kỹ năng diễn thuyết hoặc lười quan hệ chắc chắn không thể trở thành một lãnh đạo tốt.

Đối với nhân viên, việc phát huy các sở trường của mình sẽ là quan trọng hơn vì yếu tố giới hạn của các nhân viên sẽ được bổ khuyết bởi đồng nghiệp và hạn chế tối đa thông qua kỹ năng làm việc nhóm. Nhưng đối với lãnh đạo, thường là những kẻ cô đơn, việc hạn chế tiến tới loại bỏ các yếu tố giới hạn lại chính là chìa khóa cho các bước thành công tiếp theo.

Đối với một tổ chức, người lãnh đạo chính là yếu tố giới hạn của tổ chức đó. Một công ty sẽ chỉ phát triển được đến ngưỡng bị hạn chế bởi tầm của CEO. Khi đó, công ty chỉ có thể phát triển lên một tầm khác khi thay CEO mới, hoặc CEO cũ phải tự hạn chế hoặc loại bỏ được các yếu tố giới hạn đang cản trở bản thân và qua đó, cản trở cả tổ chức.

Không phải ai cũng có thể nhìn ra yếu tố giới hạn của mình, nhưng dù sao nhìn ra được còn là dễ. Để hạn chế hoặc loại bỏ hẳn nó mới là điều khó khăn, đòi hỏi một nghị lực phi thường mà ít người làm được. Những người đó thường dễ có thành công lớn.

Tôi có ông em xin được giấu tên, là luật sư giỏi, uyên bác đông tây kim cổ, hành xử chuẩn mực trước sau nhưng đường hoạn lộ thì rất gian nan vất vả. Tán gẫu với nhau hắn vẫn khoe bộ răng xấu kinh hoàng của hắn là quý tướng. Tôi cười bảo răng chính là limiting factor của chú, sửa đi. Hắn nghe lời, bỏ ra 30 triệu làm lại quả răng. Quả nhiên sau trúng cử đại biểu, lên ầm ầm như diều gặp gió. Cũng may là sửa răng dễ hơn nhiều so với sửa tính cách.

Còn yếu tố giới hạn của bạn là gì?

(Bài viết của anh Hoang To – Tinh Vân Group)